Saturday, October 24, 2020

"Cách mạng công nghiệp 4.0" của VN đang đi về đâu?


Chỉ hơn một năm về trước, gần như toàn bộ hệ thống chính trị và báo chí ở VN hừng hực một khí thế về cuộc cách mạng công nghiệp mới, được gọi với tên mĩ miều là "Cách mạng Công nghiệp 4.0" (nhưng thường được báo chí ở VN hiểu sai là "Công nghệ 4.0" hoặc "Cách mạng 4.0").

Đã hơn 1 năm trôi qua, cuộc "cách mạng" này có vẻ chìm vào trong bóng tối, giống như bao trào lưu khác trên mạng xã hội. Cả mấy tháng qua, chẳng ai buồn nhắc tới "bốn-chấm-không" nữa.

Hôm trước, đọc được bài phân tích của Nikkei Asia, có liên quan đến khu vực ASEAN mới thoáng giật mình. Tựa đề: ASEAN đối mặt với chênh lệch về AI khi Việt Nam và Philippines tụt phía sau.

Ôi chao! Hóa ra hơn một năm phát động phong trào cả nước làm cách mạng công nghệ 4.0 thì kết quả (vẫn) là tụt lại phía sau? Mà là tụt lại phía sau so với chính khu vực Đông Nam Á, trong khi khu vực này (trừ Singapore) lại tụt rất xa so với Mỹ, Đức, Trung Quốc.

Bài viết của Nikkei Asia nói về chuyện đầu tư vào AI, vào năm 2019 (chính là năm VN hừng hực hào khí cách mạng "bốn-chấm-không"). Trong khi Singapore đầu tư $58 trên đầu người, thì các nước Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Việt Nam và Philippines là dưới $1 trên đầu người. Việt Nam chỉ đầu tư 3 xu trên đầu người.

Nhiều người có thể nói do Việt Nam còn nghèo, nhưng GDP của Việt Nam ở mức 2715 USD/người cơ mà (tức tỷ lệ 0.7/100,000). Để so sánh, Indonesia đầu tư 0.2 USD vào AI trong khi GDP 4135 USD/người (tỷ lệ 4.8/100,000), Thái Lan đầu tư 0.38 USD vào AI với GDP 7808 USD/người (tỷ lệ vẫn 4.8/100,000).

Rõ ràng, Việt Nam không hề đầu tư nhiều vào AI, vào đúng thời điểm mà cả nước hừng hực khí thế nói về AI và "công nghệ 4.0" (năm 2019).

Liệu VN có phải là đang đánh võ mồm?

----

Số liệu GDP từ World Bank: https://data.worldbank.org/indicator/NY.GDP.PCAP.CD?locations=VN

Friday, October 23, 2020

Vì sao bàn phím hầu hết theo dạng QWERTY mà không theo thứ tự ABC?


Bàn phím QWERTY được phát minh rất lâu trước khi máy tính, vào những năm 1870, do Christopher Sholes, một nhà báo, phát minh ra nhằm mục đích tăng tốc độ đánh máy lên tối ưu. Ông cũng là một người được nêu tên trong những người phát minh ra máy đánh chữ hiện đại.

Phiên bản đầu tiên của Sholes vẫn có thứ tự ABC, và có 2 hàng nút giống như phím piano. Tuy nhiên, ông nhanh chóng nhận ra nó không thuận lợi, nên bắt đầu thay đổi vị trí các phím. Cuối cùng ông dừng lại với bàn phím QWERTY.

Một trong những cái tối ưu nằm ở chỗ khi đánh thì liên tục chuyển tay. Tức là khi bạn đánh một chữ có vài ký tự, sẽ tối ưu nhất khi bạn đánh một ký tự bằng tay phải, rồi tới tay trái, rồi tới tay phải. Khi đó, ngay khi tay phải bạn đang nhấn xuống thì tay trái có thể di chuyển đến vị trí tiếp theo rồi, như vậy là tiết kiệm khoảng thời gian di chuyển bàn tay hoặc ngón tay.

Hiện nay, bố cục QWERTY được sử dụng rộng rãi trong các ngôn ngữ sử dụng chữ viết Latin, các ngôn ngữ khác đôi khi sử dụng lại, đôi khi có chút thay đổi. Mục tiêu vẫn như cũ: nhằm cải thiện tốc độ đánh máy.

Nếu bạn để ý, bạn có thể thấy hầu hết các nguyên âm đều ở hàng đầu (trừ 'A') và tất cả đều ở vị trí dễ bấm, vì được sử dụng rất nhiều. Ngược lại, những ký tự ít sử dụng trong tiếng Anh như 'Q', 'Z', 'X',... lại nằm ở vị trí khó bấm hơn.

Nói thêm một tý về bảng mã Telex của tiếng Việt, bạn cũng có thể thấy nó rất tối ưu cho việc bấm phím:
  • Bỏ qua dấu nón '^', vì được tạo thành từ nhấp đúp 'A', 'E', 'O', 'D' => 'Â', 'Ê', 'Ô', 'Đ'.
  • Dấu móc được tạo từ ký tự 'W' đằng sau 'U', 'O', và nó nằm ở 2 bên khác nhau, 'O' và 'U' luôn được đánh bằng tay phải còn 'W' thì tay trái.
  • Trường hợp chữ 'Ă' thì hơi đặc biệt xíu, vì 2 phím này gần nhau, nhưng không ảnh hưởng lắm, vì 'A' thường được đánh bằng ngón út và 'W' thì bằng ngón nhẫn, nên cũng khá tiết kiệm thời gian.
  • Cuối cùng là các dấu thanh: huyền (F) và sắc (S) là đối đầu nhau thông qua phím 'D', còn hỏi (R) và ngã (X) thì đối đầu nhau cũng thông qua 'D', chỉ có dấu nặng (J) là ở tay phía bên kia.

Chính vì cái tinh tế đó của bộ gõ VN telex nên tôi ngay từ nhỏ đã học và sử dụng nó. Tôi chả hiểu sao lại có người phát minh ra bộ gõ VNI nữa. Nên nhớ, bộ gõ VN telex được phát minh ra từ rất lâu so với VNI, thời còn xài máy đánh điện (tức máy telex), lúc đó bàn phím QWERTY đã được sử dụng phổ biến (trên máy đánh chữ). Bộ gõ VN telex được phát minh để tăng tốc độ đánh điện có dấu tiếng Việt. Thế rồi khi máy tính thịnh hành thì bộ gõ VNI lại xuất hiện, và đánh dấu bằng dãy số từ 1 đến 9. haha...


Wednesday, October 21, 2020

Bộ sách Cánh Buồm cho trẻ nhỏ

Nhân vụ "Cánh Diều" mới nói về bộ sách mở Cánh Buồm do Nhà giáo Phạm Toàn chủ biên.

Bộ sách này được đánh giá cao, được thực hiện bằng tâm huyết của Phạm Toàn và bạn bè, được thiết kế để trẻ em nắm bắt kiến thức tốt mà vẫn có nhiều thời gian để giải trí và vui sống.

Việc soạn sách cũng theo tinh thần tự nguyện của những người đã từng cống hiến lớn cho nền giáo dục nước nhà, nhiều thế hệ nhà giáo khác nhau, và họ khao khát nâng tầm giáo dục VN. Chính vì vậy, toàn bộ bộ sách là MIỄN PHÍ.

Còn hơn cả miễn phí, hầu hết nội dung là giấy phép mở, tức là cho phép tất cả mọi người lấy về, in và chia sẻ, mà không gặp vấn đề về bản quyền. Link tải ở đây: https://canhbuom.edu.vn/sachmo/

Tôi dự định sẽ dùng nó để dạy cho con nít nhà mình, vì ở Úc khó có điều kiện giáo dục tiếng Việt...

Nếu ai đó có ý định tự dạy con mình tại nhà, thì cũng nên cân nhắc xem bộ sách Cánh Buồm này.

Note: Nội dung sách thì miễn phí, nhưng nhà xuất bản có bán bản giấy với giá khá tốt, vì công in ấn này nọ.

------

Chuyện bên lề

Có nhiều người không biết Nhà giáo Phạm Toàn là ai, nên tôi cũng định nói sơ về ông.

Phạm Toàn là một nhà giáo rất có tiếng trong ngành giáo dục VN, đã từng giảng dạy và nghiên cứu giáo dục từ những năm 1967. Là chủ biên của rất nhiều bộ sách giáo khoa, cũng là người có cống hiến lớn. Thế nên mọi người thường gọi ông bằng danh xưng "Nhà giáo Phạm Toàn".

Ngoài thành lập nhóm Cánh Buồm, rồi chủ biên bộ sách Cánh Buồm, ông còn cùng với GS Nguyễn Huệ Chi, GS Nguyễn Thế Hùng thành lập trang Bauxite VN, cùng với GS Ngô Bảo Châu và GS Vũ Hà Văn mở trang Học Thế Nào.

Nói về tiếng tăm của ông, GS Hồ Ngọc Đại (người nổi tiếng với chương trình Công nghệ Giáo dục cách đây vài năm) nhận xét đại khái như sau: Trong giới trí thức thì có 3 tầng lớp. Lớp thứ nhất là những người mà ai ai cũng biết tên, như Nguyễn Du hay Phan Chu Trinh. Lớp thứ hai là những người cũng rất tiếng tăm, và người ta vẫn gọi bằng tên như Phạm Toàn. Lớp thứ ba là không ai biết họ là ai, nên phải gọi kèm học hàm học vị, như Giáo sư Tiến sĩ Hồ Ngọc Đại.

-----

Bài liên quan:

Wednesday, October 7, 2020

Lạm bàn về bất công xã hội

 

Hỏi: Có phải các quốc gia tồn tại thì luôn luôn có bất công xã hội?

Trả lời theo quan điểm và phân tích cá nhân:

Mình muốn làm rõ khái niệm trước.

Quốc gia gồm những gì? Thứ nhất là nhiều người cùng sống với nhau. Vậy điều gì ngăn cản người này giết người kia? Như vậy phải có luật pháp và kẻ xấu phải bị trừng trị. Vậy định nghĩa như thế nào là kẻ xấu? Như vậy lại cần một nhóm người đủ kiến thức để bàn ra luật pháp và cách thi hành. Nhóm người đó chính là chính quyền. Nhưng làm sao tất cả mọi người trong quốc gia lại nghe lời một đám người như thế? Như vậy đám chính quyền kia phải có một thứ đủ mạnh để trấn áp người dân: quân đội. Khi có quân đội, chắc chắn có người thống trị và kẻ bị trị.

Chung quy lại, quốc gia luôn tồn tại mối quan hệ thống trị-bị trị. Nếu không có mối quan hệ này thì quốc gia không thể tồn tại.

Hỏi tiếp: Bất công xảy ra khi nào? Khi một người không nhận được phần tương xứng với công sức của họ thì họ cảm thấy bất công. Vậy ai là kẻ quyết định phần thưởng cho mỗi người? Tất nhiên là một kẻ nào đó có quyền cao hơn người kia (sếp của công ty). Vậy điều gì khiến kẻ có quyền phải đối xử công bằng với tất cả? Có 2 thứ: luật pháp và cảm giác. Vâng, cảm giác thì luôn luôn thiên lệch (nhiều lúc sếp nghĩ công bằng nhưng nhân viên không cho là vậy), chỉ còn luật pháp. Vậy điều gì đảm bảo kẻ có quyền luôn làm theo luật? Chính bởi vì trên đó còn có kẻ có quyền cao hơn (tức chính quyền). Thế cái gì đảm bảo chính quyền không bị thiên lệch? Rất tiếc là không có cái gì cả.

Tức là: bất công không bao giờ biến mất khi còn tồn tại kẻ có quyền.

Nhưng kẻ có quyền luôn tồn tại nếu quốc gia tồn tại

Bây giờ là lựa chọn:

  1. Tạo ra hình thức quốc gia mới mà không tồn tại chính quyền, kẻ bị trị và thống trị => tôi không biết có khả thi không, nhưng nó phi thực tế.
  2. Luật pháp về công bằng quá mạnh, đến mức không ai có thể làm trái, bao gồm cả những người tạo ra luật => nếu vậy thì ai có thể làm người ra luật đây? Cũng không khả thi.
  3. Bỏ hệ thống các quốc gia và luật pháp, tất cả mọi người được tự do, kể cả tự do chém giết như mấy loài thú vật => nhưng mà vậy thì không còn xã hội loài người.
  4. Tiếp tục có quốc gia, luật pháp, và mọi người đều bị giới hạn tự do, giới hạn về bình đẳng (tức bất công tồn tại).

Nhìn kiểu gì tôi cũng thấy lựa chọn thứ tư là tốt hơn cả (trừ khi bậc thánh nhân nào đó làm được điều thứ nhất). Có nghĩa là "bất công là một điều không đến nỗi tệ", và chúng ta phải làm quen với nó, rồi giảm thiểu nó.

Cách giảm thiểu bất công thông thường là:

  • Luật pháp chặt chẽ, và áp dụng cho cả chính quyền.
  • Chính quyền không được can thiệp vào việc xử án theo luật.
  • Cho người dân có nhiều quyền hơn.

Sunday, August 23, 2020

Tuyết ở Sydney và những chuyện bên lề

Sydney ít có tuyết. Nói chính xác hơn thì gần 140 năm rồi chưa có tuyết ở Sydney. Nhưng có dãy núi Blue Mountains nằm ở phía Tây Sydney thì thường có tuyết. Có năm nhiều, có năm ít, nhưng năm nào cũng có. Đây là địa điểm yêu thích của dân Sydney mỗi khi mùa đông đến.

Khác với năm ngoái, tuyết chỉ lác đác, và ở một nơi cách Sydney gần 200Km đi xe. Năm nay tuyết nhiều hơn, nhất là hôm thứ 6 và thứ 7 vừa rồi. Tuyết đã nhiều, lại còn rơi ở cùng Blackheath - Katoomba, cách Sydney tầm 120Km (và đường đi lại là cao tốc nên chạy nhanh nữa). Đã thế, còn rơi vào dịp cuối tuần.

Ôi thôi, nó trở thành tin nóng đối với dân thích tuyết sống ở thành phố mang tiếng là "ôn đới" nhưng muôn đời không có tuyết. Mình cũng thuộc nhóm "hóng tuyết", vì là dân nhập cư, cũng mới sang Úc một thời gian. Thế là 6h sáng, lật đật mang cả gia đình lên xe, phóng lên núi coi tuyết "cho biết" và "cho đã".

Ảnh tác giả tự chụp chiếc xe của mình bị phủ tuyết chỉ sau 5 phút tại Medlow Bath (giữa Katoomba và Blackheath)

Hành trình đi cũng chẳng có gì thú vị, chỉ là khi đến Katoomba thì tuyết bắt đầu rơi, nhìn từ trong xe, cảnh tuyết bay nhè nhẹ, và rơi lên kính xe, cũng khá thú vị. Đến Medlow Bath thì cảnh xe nối đuôi nhau bắt đầu, đơn giản vì tuyết nên đường trơn, xe nào cũng giảm tốc. Và mình thì cũng dừng lại ở đó, vì tuyết cũng khá dày và có một bãi đỗ xe khá rộng bên đường.

Nhưng chuyện thú vị bên lề không nằm ở chỗ đó, cái mình thấy mắc cười nhất là những gì diễn ra trên mạng xã hội vào những ngày đó.

Vấn đề là dân địa phương chẳng thấy thích tuyết tẹo nào, vì họ phải sống với tuyết mỗi năm, không ít thì nhiều, nên cảm thấy không có gì đặc biệt. Ngày hôm đó, những người chụp hình tuyết là những người đi xe đến (có vẻ không phải dân địa phương), chụp vài tấm rồi đi, cũng khá tấp nập. Tất nhiên, con người thì cái gì mình có thì mình chả bao giờ thèm nữa.

Nhưng vấn đề còn nghiêm trọng hơn khi năm nay có Covid-19, và một làn sóng kêu gọi dân Sydney ngừng ngay việc lên núi ngắm tuyết vì họ không muốn Covid ghé thăm nhà họ.

Và khi có "phe này" thì chắc chắn sẽ có "phe kia" làm nhiệm vụ chống lại "phe này", họ nói rằng: Ê, tụi bây ở đó thì không thấy gì đặc biệt, nhưng với dân Sydney thì đó là dịp cho con cái họ được một lần chơi tuyết cho đã, đừng có suy nghĩ như cả dãy núi đều là nhà của tụi bây, có rất nhiều không gian cho việc giữ khoảng cách tối thiểu 1.5m,...

Anyway, tôi thấy khá may mắn vì đã đi từ rất sớm. Tầm 8h30 là quay xe đi về. Ôi thôi, tuy là làn đường quay về, tôi có thể chạy đến 80Km/h, nhưng ở chiều ngược lại một dãy dài những chiếc xe nhích từng chút một, cũng phải 2-3 cây số là ít. Kể cũng tội, mà thôi cũng kệ.

Nhắc nhẹ cho ai muốn đi xem tuyết ở Sydney: Đi thì đi sớm, còn thấy được tuyết và về nhà trong lúc người khác vật lộn với kẹt xe...

Tuesday, December 24, 2019

Liệu các nước Bắc Âu có phải là XHCN?

Tôi cho rằng nếu chúng ta phân định rạch ròi khái niệm XHCN. Chúng ta có thể thấy các nước Bắc Âu KHÔNG phải là XHCN, và cũng không hướng đến XHCN.

Thứ nhất, họ không có định hướng sẽ tiến lên XHCN. Chúng ta không nên tự gán cho họ cái mác mà họ không muốn.

Thứ hai, thứ mà họ đang xây dựng là chế độ "Dân chủ tự do", không phải "Xã hội chủ nghĩa".

Chương trình giáo dục ở VN hoàn toàn chưa dạy cho người ta biết được rằng sau 2 cuộc chiến tranh thế giới, chế độ "Tư bản chủ nghĩa" đã dần bị loại trừ bởi chế độ "Dân chủ tự do" (DCTD). Thế nên, nhiều người vẫn nghĩ các nước phương Tây vẫn còn là TBCN cũng dễ hiểu. Cuộc cạnh tranh về vốn tư bản và thuộc địa (tức về sở hữu nguyên liệu sản xuất) đã châm ngòi cho 2 cuộc chiến tranh thế giới, hòng phân chia lại thuộc địa, thị trường và ảnh hưởng lên vốn tư bản khi đó.

Nói thêm, lý do Liên Xô từ bỏ chiến tranh TG thứ nhất và né tránh cuộc chiến thứ hai là vì họ cho rằng đó là cuộc chiến của các nước TBCN với nhau. Và họ không thể làm vậy khi bị Đức tấn công, Liên Xô tham gia chỉ là vì đó là cuộc chiến vệ quốc đơn thuần.

Sau 2 cuộc chiến đó, các nước TBCN mới phân hoá, và một chế độ mới DCTD (dân chủ tự do) được hình thành đầu tiên ở các nước nghèo tài nguyên và không có thuộc địa (như Bắc Âu, hay Bỉ, Thuỵ Sĩ,...).

Để có sự so sánh, xin phép đưa ra những đặc điểm khác nhau giữa CNXH và DCTD:

Một là, DCTD không loại bỏ quyền tư hữu về tư liệu sản xuất, mà thậm chí còn cổ vũ cho nó. Bao gồm quyền tư hữu đất đai, quyền tư hữu về tài sản, thiết bị và máy móc. XHCN không bao giờ chấp nhận điều này.

Hai là, DCTD không loại bỏ việc bóc lột trên giá trị thặng dư. Đó chính là lý do mà ngành dịch vụ rất phát triển và là nền kinh tế chính của các nước Bắc Âu. Note: ngành dịch vụ là ngành không sản xuất trực tiếp ra vật chất, mà họ chỉ đội thêm giá thành vào những thứ như đóng tiền thuê mặt bằng bán hàng, tiền lời thì bỏ túi, và doanh nhân làm dịch vụ thì được khuyến khích bỏ túi nhiều tiền lãi mà không cần chia đều cho nhân công. Tất cả các hình thái đó là thứ mà XHCN muốn loại bỏ.

Ba là, phần "dân chủ" trong DCTD cho phép mọi người dân đều có quyền bầu cử và ứng cử, cho phép loại bỏ lãnh đạo thông qua phiếu bầu và quá trình luận tội, cho phép trưng cầu dân ý trong vấn đề hệ trọng. Điều này khác với cả TBCN (vốn chỉ dành các quyền trên cho tầng lớp tinh hoa) và XHCN (vốn thực thi "Đảng cử dân bầu").

Bốn là, phần "tự do" trong DCTD cho phép mọi người tự do ngôn luận, kéo theo sự xuất hiện của báo chí tự do. Kênh báo chí tự do này được xem là quyền lực thứ tư sau lập pháp, hành pháp và tư pháp (vốn đã có từ thời TBCN), nhưng lại là một cán cân ngang bằng với 3 nhánh còn lại, tạo ra bộ khung không phải "3 chân" mà là "4 chân". Điều này cũng khác với XHCN, vốn công nhận sự tồn tại của "Đảng lãnh đạo", vốn đứng trên (không phải ngang bằng) với 3 nhánh còn lại.

Năm là, hãy nhìn lại điều thứ 3 và 4, chúng ta có thể thấy cả XHCN và DCTD đều là 2 chế độ xuất phát từ bất cập của TBCN. Tuy nhiên chúng lại đi theo 2 hướng hoàn toàn khác nhau. Do đó, khả năng hợp nhất lại không thể xảy ra trong tương lai. Nếu có sự đồng nhất thì đó chắc chắn là việc từ bỏ một trong hai, tức từ bỏ XHCN để theo DCTD hoặc từ bỏ DCTD để theo XHCN. Tức không bao giờ có chuyện từ DCTD "tiến lên" XHCN. Đó không phải "tiến lên" mà là "từ bỏ".

Rất nhiều người nhầm lẫn và coi rằng các nước Bắc Âu là XHCN, điều này xuất phát từ quan niệm sai lầm rằng: XHCN là xã hội tốt đẹp, và vì các nước Bắc Âu có một xã hội tốt đẹp nên các nước Bắc Âu phải là một phần của XHCN. Nói kiểu như vậy chẳng khác nào nói: Dân tộc VN luôn làm ra những điều tốt đẹp, và vì Edison chế tạo ra bóng đèn điện là một điều tốt đẹp, nên chắc chắn Edison là người VN.

Cần quay lại định nghĩa mà các triết gia XHCN hay nói: XHCN là xã hội tốt đẹp mà trong đó không có người bóc lột người. "Xã hội tốt đẹp" và "xã hội tốt đẹp không có bóc lột" là 2 khái niệm khác nhau. Bằng chứng rõ nhất là chế độ DCTD dù cho phép bóc lột, nhưng người dân sẵn sàng đi xin việc (tức nói "hãy bóc lột tôi đi") và vẫn sống hạnh phúc vì điều đó. Cái mà DCTD thực hiện không phải loại bỏ bóc lột, mà là cân bằng việc bóc lột ở mức vừa phải.

Tóm lại, trừ khi các nước Bắc Âu từ bỏ con đường DCTD, chứ chúng ta không thể nói các nước ấy là điển hình xây dựng XHCN được.

Bài viết không nhằm đưa ra nhận định XHCN hay DCTD cái nào tốt hơn, bài viết chỉ muốn nhấn mạnh sự khác nhau giữa chúng mà thôi.

Friday, December 20, 2019

Lạm bàn về các mạng xã hội ở VN gần đây

Theo mình nghĩ, tất cả những mạng xã hội kiểu như thế đều là... TRASH. Không hơn không kém. Tất cả, từ GO.VN hồi xưa, đến Lotus hay Gapo, và giờ là Sky Social... Tất cả đều là trash.

Báo chí, truyền thông, người nổi tiếng,... và cả những người làm sản phẩm đó đều nói ùm xèng về "user", về "chiến lược thu hút và giữ chân user". Theo góc nhìn cá nhân của mình mà nói, đó là suy nghĩ rất đáng ném vào trash bin.

Rõ ràng là không chịu học (hoặc không muốn học, hoặc không biết để mà học). Công ty sừng sỏ như Google có sẵn lượng tài khoản khổng lồ vẫn thất bại với Google+. Những "đế chế" một thời như Yahoo, MySpace,... đều có hàng chục triệu đến trăm triệu user, vẫn cứ gục ngã. Mình thấy rõ ràng vấn đề không nằm ở chỗ "thu hút user". Và càng không phải cứ "mang lại giá trị to lớn cho user" là người ta sẽ sử dụng nhiều.

Với những ai từng tiếp xúc với những người làm product thật sự, và có thành công thật sự mới thấy những người làm product thật sự là như thế nào. Họ không phải suốt ngày nhìn vào con số thống kê, và đi khoe mẽ. Họ chỉ biết chăm chút cho sản phẩm, cho từng tính năng nho nhỏ (và xinh xinh đối với họ), mà quên béng chuyện có bao nhiêu user. Giá trị nội tại của sản phẩm nằm bên trong sản phẩm chứ không nằm ở người sử dụng.

Người ta thường nói đến Facebook như là sản phẩm giúp người ta kết nối lẫn nhau. Điều này đúng, nhưng chỉ là đúng cái Facebook ở thời đầu của nó. Facebook ngày nay mà người ta sử dụng là cả một bầu trời sở thích. Trên đó có cả chuyện vui chuyện buồn, tràn ngập những cảm xúc mà chính mỗi người tự chọn lấy.

Facebook không đơn giản là một công ty. Đó là một tập thể lớn, gồm hàng chục ngàn kỹ sư chất lượng cao, tinh thần đồng đội tốt, đam mê mãnh liệt. Và họ quy tụ lại không phải để làm một thứ tào lao bí đao nào đó, mà họ làm một sản phẩm để chính họ cũng yêu nó như là một phần tất yếu của cuộc sống.

Mình nói là "yêu", theo cái nghĩa "trở nên một". Tức là người dùng không còn cảm giác đó là một trang web, hay một sản phẩm, mà là họ nhận ra rằng nó là một phần tất yếu không thể tách rời khỏi họ được. Facebook của họ như là một thế giới ảo bên cạnh đời thực của họ. Cuộc sống của họ trên FB có niềm vui thầm kín và cả những nỗi buồn không thể chia sẻ. Nhưng FB thật sự hiểu họ cần cái gì, và làm thế nào để FB giữ mối quan hệ với họ một cách lâu dài. Đội ngũ "thứ dữ" của FB tồn tại là để đảm bảo điều đó, đảm bảo rằng trong ánh nhìn của từng user một, FB là một người bạn thật sự, mà mỗi ngày người ta phải trải lòng họ ra, khi thì tâm sự, khi thì quan sát và lắng nghe người khác.

Và muốn đạt được những điều mình vừa đề cập, không có cách nào khác ngoài việc chính những người làm sản phẩm phải yêu sản phẩm đó trước tiên.

Đó là điều mà mình chưa bao giờ thấy ở mấy cái mạng xã hội tào lao ở VN từ trước đến nay. Tất cả bọn họ đều muốn chạy theo xu hướng, cóp nhặt tính năng, và rồi nỗ lực thu hút user một cách tuyệt vọng.

Nói tóm lại, quan điểm của mình là: Tất cả những sản phẩm làm ra mà chính người làm ra còn chưa "bị nghiện vì nó" thì tất cả đều là trash. Hoặc là bị ném vào thùng rác, hoặc là không đáng để lượm lên cho vào thùng rác.

Biểu mẫu liên hệ

Name

Email *

Message *